teentalk,  tam su,  chia se,  to se lon

Tớ sẽ lớn để cậu không phải sáng nào cũng phải gọi điện đánh thức rồi lại phải vòng qua đón tớ đi học.

Tớ sẽ lớn để những cuộc tranh luận của chúng ta không kết thúc bằng việc giận dỗi của tớ dù tớ sai lè.

Tớ sẽ lớn để cậu không phải nhiều lần phải chạy lại lên tầng 3 lấy cho tớ khi thì cái mũ, lúc thì cái áo mưa hay cái máy tính tớ để quên trong ngăn bàn.

Tớ sẽ lớn để cậu không phải thức khuya nhắn tin nói chuyện mỗi khi tớ buồn vì Chelsea thua.

Tớ sẽ lớn để cậu được xem Liverpool đá một cách thoải mái thoải mái mà không phải xem Chelsea đá để tường thuật cho ai đó nghe chỉ vì người đó bị bố mẹ cấm mỗi khi 2 đội đá cùng giờ.

Cậu không cần phải kìm nén niềm vui khi Liv thắng để an ủi tớ mỗi khi 2 đội gặp nhau.

Cũng không phải cố gắng vui vẻ khi tớ cười khanh khách và gào ầm lên khi Chel thắng còn Liv thua.

Tớ sẽ lớn để cậu không phải bỏ dở trận đấu của lớp để đi đón tớ vì tớ không muốn đạp xe ra sân bóng một mình.

Tớ sẽ lớn để mỗi lần đi xe buýt cậu không phải tranh chỗ cho tớ ngồi thật nhanh rồi sau đó đưa điện thoại để tớ nghe nhạc và cầm sẵn túi ny lông để tớ nôn chỉ vì tớ hay bị say xe.

Tớ sẽ lớn để cậu không phải cuốc bộ cả tiếng đồng hồ theo tớ chỉ vì tự dưng tớ "ghét" xe buýt rồi lại lau nước mắt cho tớ khi tớ rưng rưng, chắc cậu tưởng tớ buồn chuyện gì mới khóc. Không, tớ khóc vì tớ thấy mình có lỗi với cậu!

Tớ luôn cho rằng mình mạnh mẽ và ghét con gái điệu đà như tiểu thư. Bây giờ tớ thấy tớ cũng chẳng kém gì họ - một tiểu thư khác người, tuy không ăn diện nhưng lại muốn lúc nào cũng có người bên cạnh chăm sóc và làm theo những gì mình muốn.

Và tớ thấy mình phải lớn thôi.
Phải lớn vì tớ là sinh viên rồi, cậu cũng thế, không thể lúc nào cũng ở bên tớ được.
Phải lớn để nấu cho cậu món cá mà cậu thích, ở bên cạnh cậu mỗi khi cậu cần người lắng nghe.

Để cậu biết rằng có một người...lúc nào cũng coi cậu là người quan trọng nhất

 Minh Hạnh/MT
Các bạn có bài viết tâm sự gởi về địa chỉ email này nha: phung26@tinthoitrang.net