Em tỉnh giấc, sau giấc ngủ dài mộng mị đêm qua, tưởng rằng tất cả chỉ là giấc mơ buồn, nhưng tất cả vẫn còn đây, và em hiểu rằng không thể cứ mãi chìm trong mộng mị được. Em cần phải đứng lên, đối diện với sự thật, không thể nào trốn chạy mãi, như thế chỉ là càng xát muối vào trái tim mình mà thôi. Mãi mãi chẳng thể nào thời gian chữa lành được.

teentalk,  tam su,  chia se,  viet cho anh
Ngày hôm nay em mới chợt tỉnh giấc, giật mình, tìm lại chính em ngày qua trong vô thức…
(Ảnh: Eva)

Cảm ơn anh vì tất cả những gì đã làm cho em ngày qua. Chỉ là tại em ngộ nhận, tại em lầm tưởng nơi tình anh… Để rồi chỉ mình em ôm đớn đau. Em đã mất anh – mà đúng hơn em đã bao giờ có anh đâu mà để mất. Tình yêu anh dành cho em chỉ là của một người anh trai dành cho đứa em gái mà thôi. Vậy mà em cứ mãi nghĩ nó là một tấm áo lung linh sắc màu… nhưng giờ đây nó đã tàn rồi. Có chăng nó chỉ là nắng – nắng đến đau mắt, nhức nhối cõi lòng, có chăng nó chỉ là chút gió – gió đến buốt giá trái tim em…

Em đã đánh rơi những giọt nước mắt trước anh, em đã để anh nhìn thấy em yếu đuối, để anh nhìn thấy em thất bại trước ngưỡng tình yêu. Để rồi ngày hôm nay em mới chợt tỉnh giấc, giật mình, tìm lại chính em ngày qua trong vô thức… Nỗi đau ơi!!! Nước mắt ơi!!! Linh hồn em giờ đã hóa đá rồi.

http://images.tinthoitrang.net/2012/1/13/teens-talk/tam-su_viet-cho-anh_113201224221PM_0.jpg

Em hiểu sẽ không bao giờ thời gian có thể quay lại được, anh đã ôm em, đã hôn lên mái tóc em, em hạnh phúc, nhưng rồi em đau đớn biết chừng nào. Em đã đưa tay lùa vào mái tóc anh và hiểu rằng, ta đã xa nhau thật rồi, chẳng có bao đôi môi, ánh mắt và trái tim anh là của riêng em cả. Kiễng chân lên, em hôn nhẹ vào đôi mắt anh và thấy má mình nóng hổi, nước mắt em rơi, chẳng thể nào kìm nén nỗi lòng mình… nụ hôn đầu em trao anh cũng là nụ hôn cuối tiễn anh đi…

Tịnh Yên