Mùa xuân này, em từ bỏ yêu thương. Mùa xuân này, em một mình đi qua con đường trải đầy hoa đỏ. Gai hoa hồng đâm vào chân trần bật máu. Em kìm mình… giọt nước mắt xót xa.

Mùa xuân này em đi qua những yêu thương. Đi qua những thăng trầm của cuộc tình mười năm có lẻ. Đi qua những kỉ niệm đau thương của những ngày tháng cũ. Đi qua những con đường, không có bóng dáng anh.

teentalk,  tam su,  chia se,  mua xuan
Mùa xuân này em bỏ lại hết những buồn đau sau lưng để đón mùa xuân về bên em. (Ảnh: Vicongdong)

Valentine đã về rất gần rồi đấy anh! Thêm một năm em một mình trải nghiệm. Nhưng năm nay, em không còn chờ đợi. Không còn thấy mình như cô bé năm xưa…

Đâu mất rồi, những năm tháng ngây thơ? Đâu mất rồi, đôi mắt cười như biết nói? Đâu mất rồi, con bé ngông nghênh không hề biết sợ? Đâu mất rồi, những bất cần của những tháng năm qua?

Em rẽ sang một quán cà phê vỉa hè. Muốn cảm nhận tình yêu như những giọt cà phê đắng. Nhìn giọt cà phê rơi trong thầm lặng. Thấy cuộc đời mình, như những giọt tan…

Lần đầu tiên, em uống cà phê. Là kéo theo cả một đêm dài mất ngủ. Lần đầu tiên em uống cà phê, thấy bước chân mình chênh chao trong miền gió. Kể cũng hay, em có thể uống đến ba cốc bia không say. Có thể uống đến năm chén rượu. Ấy vậy mà chỉ một cốc cà phê nhỏ… đã khiến em chênh chao.

Hóa ra tình yêu của chúng mình cũng đắng như những giọt cà phê. Cũng có thể khiến em nhiều đêm mất ngủ. Hóa ra tình yêu cũng cần mình chờ đợi. Cũng như khi em ngồi chờ… những giọt buồn tí tách rơi.

Nhưng anh à, vị đắng của cà phê em chỉ trải nghiệm một lần. Vị đắng của tình yêu lại kéo dài đến thế. Cho nên thôi thì, thử một lần thôi nhé! Để biết mình có hợp hay không!

Người ta bảo hạnh phúc cũng như khi chúng ta đi mua giày. Đôi đẹp nhất không phải là đôi vừa chân nhất. Nếu cứ cố mua về, sẽ khiến chân đau nhức. Sẽ đến lúc đành lòng mà bỏ chúng đi. Nhưng chân em, lại quá nhỏ để chọn giày. Nên không thể cố cho những gì vô nghĩa. Bởi chật thì còn cố nhét chân vào cho được. Nhưng rộng rồi, sao có thể nhấc chân?

Nên anh à, mùa xuân đã về gần. Những hạt mưa phùn trải dài con phố nhỏ. Màn mưa rơi, trắng xóa miền kí ức. Em đi qua những năm tháng yêu thương.

Em đi qua những kí ức đau buồn. Em đi qua những tháng ngày mệt mỏi. Em đi qua, vệt nắng vàng cuối đông ngắn ngủi. Đón một mùa xuân đang đến bên em…

 Hoàng Ngân